Hạt giống tâm hồn và ý nghĩa cuộc sống – Cội rễ của sự trưởng thành

Sức mạnh của con người định hình trong chính sự yếu đuối của người ấy.

– Ralph Waldo Emerson

Hồi còn nhỏ, tôi có một ngƣời hàng xóm mà mọi ngƣời gọi là bác sĩ Gibbs. Ông không giống nhƣ bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.

Ngoài giờ làm công việc cứu ngƣời, bác sĩ Gibbs thƣờng trồng cây.

Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu tây của mình thành một khu rừng mà! Vị bác sĩ hiền lành ấy có những lý thuyết trồng cây rất thú vị, ngƣợc hẳn với nguyên tắc mà mọi ngƣời cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tƣới nƣớc cho những cây mới sinh trƣởng – ông giải thích với tôi rằng tƣới nƣớc sẽ làm chúng sinh ra hƣ hỏng, và thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi. Vì thế cần phải tập cho chúng đối mặt với khắc nghiệt. Cây nào không chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ đầu.

Rồi ông hƣớng dẫn cho tôi cách tƣới nƣớc cho những cây rễ mọc trên cạn, để khi khô hạn thì chúng sẽ phải tự bén rễ sâu mà tìm nguồn nƣớc. Thảo nào, chẳng bao giờ tôi thấy ông tƣới cây cả. Ông trồng một cây sồi, mỗi tháng thay vì tƣới nƣớc, ông lấy tờ báo cuộn tròn lại và đập vào nó: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông tại sao lại làm vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý.

Bác sĩ Gibbs từ giã cõi đời hai năm sau khi tôi xa gia đình. Giờ đây, về nhìn lại những hàng cây nhà ông, tôi lại nhƣ mƣờng tƣợng ra dáng ông đang trồng cây 25 năm về trƣớc. Những thân cây ngày ấy nay đã lớn mạnh và tràn trề sức sống. Nhƣ những thanh niên cƣờng tráng, mỗi sáng chúng thức dậy, tự hào ƣỡn ngực và sẵn sàng đón nhận những gian nan, thử thách.

Vài năm sau tôi cũng tự trồng lấy hai cây xanh. Mùa hè cháy nắng tôi tƣới nƣớc; mùa đông giá rét tôi bơm thuốc và cầu nguyện cho chúng.

Chúng cao gần chín mét sau hai năm, nhƣng lại là những thân cây luôn dựa dẫm vào bàn tay ngƣời chăm bẵm. Chỉ cần một ngọn gió lạnh lƣớt qua, chúng đã run rẩy và đánh cành lập cập – trông chẳng khác gì những kẻ yếu đuối!

Chẳng bù với rừng cây của bác sĩ Gibbs. Xem ra nghịch cảnh và thiếu thốn dƣờng nhƣ lại hữu ích cho chúng hơn sự đầy đủ.
Hằng đêm trƣớc khi đi ngủ, tôi thƣờng ghé phòng hai đứa con trai và ngắm nhìn chúng ngủ ngon lành. Nhìn thân thể nhỏ bé đang phập phồng nhịp thở của cuộc sống, tôi luôn cầu nguyện cho chúng có một cuộc sống dễ chịu.

Nhƣng gần đây, tội chợt nghĩ đã đến lúc cần phải thay đổi lời nguyện cầu ấy. Tôi nguyện cầu cho chúng mạnh mẽ hơn, để chịu đƣợc dông gió không thể tránh trong cuộc đời. Có ngây thơ mới mong chúng thoát khỏi gian khổ – bởi lẽ nghịch cảnh, khó khăn luôn là điều hiện hữu tất yếu. Và dù muốn hay không, cuộc đời chẳng bao giờ bằng phẳng cả. Tôi cầu mong cho “gốc rễ” của con mình sẽ bén thật sâu, để chúng có thể hút đƣợc sức mạnh từ những suối nguồn tiềm ẩn trong cuộc sống.

Thật sự nhìn lại, tôi đã cầu xin sự an lành quá nhiều rồi, nhƣng rất hiếm khi những ƣớc muốn ấy đƣợc thỏa nguyện. Điều chúng ta cần là mong sao cho mình rèn luyện đƣợc một cơ thể cƣờng tráng và ý chí cứng cỏi, bền vững, để khi nắng cháy hay mƣa dông, bão tố, chúng ta sẽ không bao giờ bị gục ngã.

Viết một bình luận